Tôi mang tên Laurie UL30, khoác trên mình lớp áo đen bóng đã được sơn lại toàn bộ. Người ta gọi đó là sự tân trang, nhưng với tôi, nó giống như một lần tái sinh: bên ngoài sáng mới, bên trong vẫn giữ trọn từng năm tháng đã đi qua. Đôi chân cong thanh nhã nâng tôi lên, khiến dáng dấp của tôi vừa cổ điển vừa sang trọng, như một kỷ vật được chăm sóc kỹ lưỡng để có thể sống lâu hơn cùng âm nhạc.
Tôi sinh ra từ bàn tay của Toyo Piano MFG ở Nhật Bản, mang trong mình kết cấu chắc chắn và tinh thần chế tác tỉ mỉ. Tôi không khoác tên Yamaha, nhưng từng sợi dây, từng phím đàn của tôi đều được tạo nên bằng cùng một sự nghiêm cẩn: bass trầm sâu, trung âm ấm áp, treble trong vắt.
Đêm nay, Tuấn ngồi xuống bên tôi, mở bản nhạc “Rêverie” – Claude Debussy. Khi những nốt đầu tiên vang lên, tôi ngân giọng thì thầm, như kể lại một giấc mơ đã lâu. Âm thanh của tôi không ào ạt, không vội vã, chỉ trôi đi mềm mại—mỗi hợp âm như một làn gió mang theo chút ánh trăng bạc. Tôi nghe thấy nhịp tim của Tuấn hòa vào tiếng đàn, và trong khoảnh khắc đó, tôi cũng mơ cùng cậu.
Khi khúc Rêverie dần lắng xuống, tôi không cần thêm một nhịp để níu giữ. Tôi tin rằng dư vang đã đủ để ở lại trong tâm trí bạn—không phải như một tiếng đàn, mà như một cảm giác: êm dịu, mong manh, và không dễ phai mờ
Tôi đã sẵn sàng để về với bạn. Hãy để lại thông tin trong phần bình luận nếu bạn muốn đón tôi nhé!
Bình luận về bài viết này