Tự sự của một cây Kaiser 1 (~1979)
Tôi khoác trên mình chiếc áo đen bóng đã đi qua bao mùa tháng—xước xát đôi chỗ, nhưng lạ thay, những vết trầy ấy lại khiến tôi đẹp hơn: như vân gió trên mặt hồ, như ký ức ở lại trên gỗ. Tôi sinh ra ở xưởng Yamaha, cùng khung gang vững chãi, cấu trúc và chất âm tương đương U1: bảng cộng hưởng căng tràn nhựa sống, bộ máy nhạy mịn, phím chạm vừa tay. Người ta gọi tôi là Kaiser, một cái tên khác cho cùng một tiêu chuẩn—tôi không giận; đôi khi đổi tên chỉ để được đến gần hơn với một ngôi nhà mới.
Bao năm rồi, tôi đã nghe nhiều bàn tay. Có những ngày im ắng đến mức chỉ còn tiếng ống sấy thở khẽ, có những đêm sàn gỗ rung lên vì hợp âm fa thứ rót tràn từ trầm đến cao. Mỗi lần nắp phím mở, tôi lại thấy mình trẻ lại thêm một tuổi.
Tối nay, bạn đặt lên giá nhạc “October: Autumn Song” – Tchaikovsky, The Seasons Op. 37a No. 10. Tôi hít một hơi dài bằng gỗ thông của mình. Những nốt đầu tiên rơi như lá phong cuối mùa: mềm, tròn, hơi thoáng sương. Ở trung âm, tôi nói bằng giọng ấm: không phô trương, chỉ kể chậm về một chiều thu vắng người. Đến đoạn điệp khúc, búa và dây của tôi khẽ ôm nhau, ngân lâu hơn một nhịp thở, để dư vang chạm vào thành gỗ rồi quay lại, quàng vai người nghe.
Tôi không hoàn hảo—bạn sẽ thấy vài vết xước khi ánh đèn xiên qua, sẽ nghe đôi chỗ tiếng gờn gợn mộc mạc của tuổi tác. Nhưng cũng chính thế, âm thanh của tôi đậm đà, chân thực: một U1 khoác áo Kaiser, một người bạn cũ biết lắng nghe. Hãy yêu thương và chăm sóc tôi như từ thuở đầu: chỉnh dây khi mùa thay, lau bụi theo thớ gỗ, đừng để ẩm quá cao hay khô quá lâu. Đổi lại, tôi sẽ cất tiếng dịu và sâu mỗi khi bạn cần một buổi chiều thu trong căn phòng nhỏ của mình.
Và khi khúc Autumn Song khép lại, xin cho tôi ở lại thêm một nhịp trong im lặng—như một lời nhắn rằng, thời gian không làm phai mờ mà chỉ dệt thêm kỷ niệm, để những năm tháng sau này, bạn còn có tôi ở bên.
Hãy để lại thông tin trong phần bình luận nếu bạn muốn đón tôi về cùng bạn nhé!
Bình luận về bài viết này