Tôi là Atlas Meister, được sinh ra ở Nhật Bản, từ những năm tháng mà người ta làm đàn bằng tất cả sự tỉ mỉ và niềm tin vào âm nhạc. Tôi không hào nhoáng, cũng chẳng cầu kỳ—chỉ khoác trên mình một lớp áo giản dị, để dành phần tinh tuý cho những gì vang lên từ bên trong. Âm thanh của tôi không tìm cách gây ấn tượng ngay lập tức, mà chọn sự ấm áp, mộc mạc, giống như lời tâm sự của một người bạn lâu năm.
Tối nay, Tuấn đặt trước mặt tôi bản nhạc “Consolation No. 3” của Franz Liszt. Ngón tay cậu khẽ chạm xuống, và tôi bắt đầu kể lại giấc mơ của Liszt: không phải giấc mơ rực rỡ, mà là một lời an ủi, nhẹ như ánh nến lay động trong bóng đêm. Tôi để âm thanh của mình trôi đi chậm rãi, như dòng nước nhỏ róc rách, vừa đủ xoa dịu những khoảng lặng trong lòng bạn.
Trong căn phòng nhỏ ở Hào Nam, tiếng tôi vang lên không tìm cách lấn át không gian. Tôi chọn cách hòa mình vào bốn bức tường, vào nhịp thở của người nghe. Tôi muốn bạn thấy rằng, giữa bao biến động, vẫn có một chỗ để tâm hồn được dừng lại—một khoảnh khắc an yên.
Và khi nốt cuối cùng tan biến, tôi không để lại khoảng trống, mà để lại dư vang của sự dịu dàng. Bởi điều quan trọng không phải là bạn nhớ rõ từng phím đàn, mà là bạn còn mang theo trong tim mình một cảm giác: được vỗ về, được an ủi, được yên bình—như chính cái tên Consolation mà Liszt gửi gắm từ hơn một thế kỷ trước.
Atlas Meister: Một Vòng Tay Ấm Áp Từ Âm Nhạc (đã có chủ)
Bình luận về bài viết này