Một bạn tên Linh có gửi cho tôi một bức thư với tiêu đề “Vì mình hay vì con”, nội dung như sau:Hôm nay, vô tình "lang thang" trên mạng được đọc nhũng bài viết của anh làm tôi suy nghĩ rất nhiều. Đọc bài " Ước mơ của Pianonet" của anh tôi thấy mình... Continue Reading →
Cô bé bán tăm (hậu Cô bé bán diêm)!
Chiều qua có cô bé bán tăm vào nhà mời mua. Tôi từ chối mua vì bây giờ thật giả lẫn lộn, chẳng biết đằng nào mà lần. Cô đi được một lát thì quay lại nhấn chuông một lần nữa, sự kiên nhẫn này của cô khiến tôi khó chịu và dứt khoát từ... Continue Reading →
Ta có đúng là người đàng hoàng?
"Tư Mã Thiên theo dõi một nhân vật là cốt tìm cho được cái bản chất của nó. Chính vì thế ông không bao giờ bỏ qua những cảnh thiếu thốn, nhục nhã mà nhân vật đã trải qua, vì ông biết bản chất con người thường lộ ra ở những lúc ấy..." Trích Sử... Continue Reading →
P.R
"Bitis nâng niu bàn chân Việt" hay "Dù bạn không cao nhưng người khác vẫn phải ngước nhìn" là những câu quảng cáo mà tôi thích, ấn tượng hơn nữa là những quảng cáo không kèm lời nói, và đó "chỉ có thể là Heineken".Quảng cáo mà tôi không thích là khi có ông hoàng... Continue Reading →
Đàng hoàng
Sống đàng hoàng khó thật !Hôm nay vợ tôi có một ý rất triết học: mua cái đĩa Paris by night xịn, nghĩa là không mua đĩa lậu, cũng đồng nghĩa phải mua với giá đắt gấp khoảng 30 lần. Vợ bảo, nếu cứ mua đĩa lậu thì người ta (Thúy Nga) sống làm sao?... Continue Reading →
Đồng đội !
Cùng chia sớt nỗi vui Hay nỗi sầu Thói đời, thâm tâm thường ai cũng nghĩ mình giỏi, không chịu phục người khác và không chịu nhận mình kém. Khi thành công, người ta kiêu ngạo, khi thất bại người ta đổ lỗi. Ở tuổi 40, tôi học được một bài học... Continue Reading →
Mơ ước !
“Giá như mình có 100.000usd nhỉ”?Đó là mơ ước của chẳng riêng vợ tôi, còn là mơ ước của nhiều người, tuy rằng đối với một số người thì chừng đó chưa thấm tháp gì. Chỉ có điều, sau khi nghe ước mơ “giản dị” của vợ trong lúc mơ màng bên ly cà phê... Continue Reading →
“Cho tôi một vé đi tuổi thơ” !
Tuổi thơ của mỗi người luôn gắn liền với những kỷ niệm khó quên. Tôi thuộc thế hệ đầu của 7x và được sinh ra giữa Hà Nội của thời bao cấp trong một gia đình tiểu tư sản cũ đông con. Nhà tôi mặt trước nhìn ra cầu Chương Dương, mặt sau là ngõ... Continue Reading →
Niềm tin
Tôi có người chị dạy tiếng Anh, hễ có ai nói chuyện về tiếng Anh thì chị ấy say sưa nói cả ngày được. Lại có mấy anh bạn làm về ô tô, nói về ô tô là coi như "gãi đúng chỗ ngứa". Cái đó gọi là nghề nghiệp, nghề nào thì có nghiệp... Continue Reading →
Sao trên trời đi vắng!
Những ngày nghỉ ở bãi biển Nhật Lệ, Quảng Bình, về đêm sao sáng lấp lánh đầy trời. Lại nhớ ngày xưa, những đêm hè trên sân thượng, trời Hà Nội cũng nhiều sao như thế, lũ trẻ nằm ngửa mặt và chỉ cho nhau đâu là chòm sao hình con gấu, hình cái gầu...Bây... Continue Reading →